Slogan
Đổi mật khẩu 
* Sai mật khẩu
* Không khớp với mật khẩu mới
Đăng ký thành viên
VIP
VIP
Tuyetsang
Nữ - 24 tuổi
Bình Định
Họ và tên: Phan Thị Tuyết Sang
Ngày sinh: 12/12/1993
Chiều cao: 153 cm
Học vấn: Đại học
Nghề nghiệp: Học sinh - Sinh viên
Tự bạch: ....
Một nửa mong đợi: tùy duyên
Viết cho tuổi 23.
Tôi- một cô gái 23 tuổi.Nhan sắc có hạn, mọi thứ chỉ dừng lại ở một mức bình thường, không có gì đặc biệt. .  Và cũng sẽ chẳng có gì là đáng nói nếu tôi cứ âm thầm chấp nhận cuộc sống bình thường như thế. 23 tuổi, tôi mới bước chân ra khỏi giảng đường đại học. So ra thì muộn một năm so với các bạn cùng trang lứa. Tôi mất một năm để lựa chọn cho mình một ngả rẻ khác.Mặc dù đến bây giờ tôi vẫn không biết sự lựa chọn của mình là đúng hay sai, nhưng chắc bản thân đã bớt non nớt để kịp nhận ra sự tiếc nuối và có cả sự hổi hận.

Tôi  như bao người khác cũng có một thời học sinh rất đẹp. Nói đẹp chưa đủ, phải nói là có cả tự hào nữa kia.Sinh ra trong một gia đình không được hạnh phúc, đầy đủ nhưng tôi vẫn được đến trường, và toàn bộ thời gian chỉ dành toàn tâm toàn ý cho việc học.Tôi ngoài mấy công việc phụ lặt vặt cho má trong nhà như nấu nồi cám, rửa chén, quét nhà...tôi chẳng phải làm bất cứ một việc gì cả.Tính ra với một đứa con gái thôn quê, xuất thân trong một gia đình khó khăn như vậy thì tôi rất sung sướng. Và tất nhiên sự sung sướng của chị em tôi phải đánh đổi bằng cả cuộc đời nhọc nhằn của má.Má  tôi là trẻ mồ côi, may mắn được một gia đình nhận nuôi nhưng tuổi thơ của má là cả một câu chuyện dài để kể. Chắc cũng chính vì cái thời cơ cực đó mà má không muốn chị em tôi phải khổ, muốn cho chị em tôi một tương lai. Bù lại cho những nhọc nhằn lo toan của má, tôi học rất giỏi. Không biết là bẩm sinh thông minh hay do cần cù,mỗi năm tôi đều đạt học sinh giỏi và cả những giải thưởng cao trong các kỳ thi học sinh giỏi..Và hầu như không có năm học nào tôi không có phần thưởng, khi là vài chục cuốn vở, sách, khi là một thước vải may áo quần, có khi là tiền....cứ tưởng với cái đà tiến đó, cánh cửa đại học sẽ là một mục đích không xa.Nhưng,, tôi rớt đại học. Mọi thứ đổ sập. Vỡ nát. Tôi mất đi niềm tin ở chính bản thân mình.Ma tôi buồn, thất vọng, oán trách.Tôi cũng không biết mình sai ở đâu, vấp ngã chổ nào, chỉ thấy bế tắc. Và rồi tôi cũng đứng lên, tôi bước vào trường cao đẳng với bao chán chường, đối phó và tất nhiên cũng không khó để tôi đứng đầu lớp đó.Giá như tôi an phận thì mọi chuyện đã khác. Vừa học tôi vừa ôm sách ôn thi lại nhưng nhiệt huyết đâu còn.  Tôi lại rớt.Không bằng lòng với bản thân, tôi phải học đại học như một cách bào chữa cho chính bản thân mình. Tôi chọn một ngành học mà đến cái tên tôi cũng không nhớ nổi.Rồi tôi cũng học đại học,nhưng thời gian này tôi phải sống độc lập hoàn toàn. Má tôi đau ốm triền miên không đủ khả năng lo cho tôi.Ngoài giờ học, tôi phải làm mọi việc có thể để duy trì cuộc sống. Bưng bê, phục vụ...... gì cũng được, miễn là có tiền. Có một thời gian do phải trang trải cả học phí, tôi phải thức dậy 1h sáng để phụ người ta làm đậu khuôn để rồi sáng hôm sau phải mang bộ mặt sầu não đến lớp.Dần dần, tôi vắng học thường xuyên, điểm lê lết cũng qua học kỳ.Tôi kết thúc 4 năm đại học của mình với hành trình như thế.
12:04 AM 02/08/2016
loading...
Trang cua toi - blog chi tiet giua
Trang cua toi-blog-phai

Seduyen.com.vn  
Copyright © 2014 - 2018

 

Những người thích nội dung này 
Báo vi phạm 
Thành viên này đã vi phạm quy định:
Ý kiến khác:
Gửi   Hủy
Báo vi phạm hình ảnh 
Thành viên này đã vi phạm quy định:
Ý kiến khác:
Gửi   Hủy